Tôi viết những dòng này khi mọi chuyện đã lắng xuống - như một cách để tạ lỗi, và cũng là để nói lời cảm ơn từ tận đáy lòng.
Tạ lỗi… vì tôi đã im lặng. Vì tôi đã không nói cho
nhiều người biết những gì mình đang trải qua, dù có những người đã hỏi thăm bằng
tất cả sự quan tâm chân thành. Tôi sợ mọi người lo lắng. Tôi sợ mình lại trở
thành một gánh nặng đối với những người thương yêu mình.
Và cảm ơn… vì tình thương, vì sự quan tâm và ưu ái vượt
ngoài những gì tôi có thể mong đợi, vì những lời cầu nguyện và những vòng tay
vô hình đã nâng tôi dậy trong những ngày tưởng như dài vô tận.
KHỞI ĐẦU CỦA MỘT HÀNH TRÌNH KHÔNG MONG ĐỢI
Tháng 5 năm 2026, tôi được bác sĩ gia đình giới thiệu đến một
bác sĩ chuyên khoa tim. Lý do là trong hơn bốn năm qua, vì hoàn cảnh cuộc sống,
tôi không có điều kiện thuận tiện để kiểm tra sức khỏe, trong khi gia đình lại
có tiền sử bệnh tim.
Tôi nhận được giấy giới thiệu từ bác sĩ gia đình, nhưng vẫn
lần lữa chưa hẹn gặp bác sĩ chuyên khoa tim, vì lúc đó đang bận chuẩn bị kế hoạch
đưa vợ và con về Việt Nam.
Cuối cùng, tôi cũng sắp xếp được một cuộc hẹn.
Vừa gặp tôi, bác sĩ đã nói ngay:
- Chị phải gửi em đi scan tim gấp. Em và gia đình có tiền sử
bệnh tim, mà hơn bốn năm rồi em biệt tăm…
Tôi rất cảm động trước sự lo lắng của hai vị bác sĩ này. Cả
hai đều rất quý mến mẹ tôi khi mẹ tôi còn sống và luôn quan tâm đến mọi người
trong gia đình tôi. Đặc biệt, dù đã lâu không gặp, hai chị vẫn luôn nhớ đến tôi
và lo lắng cho hoàn cảnh của tôi.
Hai vị bác sĩ cũng từng biết hoàn cảnh của tôi: mất cha và mẹ
chỉ trong vòng ba tháng, rồi gần như mất tất cả sau tang lễ của mẹ. Tôi đã rời
Melbourne, sống ở một thị trấn nhỏ và không còn điều kiện để theo dõi sức khỏe
thường xuyên.
Họ lo cho tôi như lo cho một người thân.
Điều đó khiến tôi xúc động đến nghẹn lòng.
TIN TỐT, TIN XẤU — VÀ KHOẢNH KHẮC NGHE TIẾNG ĐÁ RƠI XUỐNG
LÒNG MÌNH
- Chị cần gặp em gấp…
Tôi vội chạy đến gặp chị không lâu sau đó, vào một buổi chiều
đầu Đông lạnh và mưa lất phất. Khi tôi bước vào phòng mạch, nơi đây đã không
còn nhiều bệnh nhân chờ đợi.
Chị gọi tôi vào phòng và nói:
- Trước hết, em cần bình tĩnh. Chị có một tin tốt và một tin
xấu cho em. Em muốn nghe tin nào trước?
Tôi trả lời:
- Em chấp nhận tất cả. Em chỉ lo cho vợ và con trai còn quá
nhỏ…
Chị cầm tờ giấy kết quả xét nghiệm lên và nói:
- Tin tốt là sau hơn bốn năm, tình trạng tim của em không tệ
hơn. Nhưng tin xấu là em có một khối u trong phổi, được chẩn đoán có khả năng
cao là ung thư… Tuy nhiên, chị sẽ gửi em đi scan một lần nữa để xác định chắc
chắn hơn.
Tôi ngồi đó, nghe từng chữ như nghe tiếng đá rơi xuống lòng
mình.
Chị cũng khuyên tôi nên tìm hiểu về bảo hiểm y tế tư nhân,
phòng trường hợp cần phải phẫu thuật gấp. Chị còn hỏi tôi đã từng làm di chúc
hay chuẩn bị những giấy tờ cần thiết cho những tình huống bất ngờ hay chưa.
Khi biết tôi chưa chuẩn bị gì cả, chị khuyên tôi nên bắt đầu
nghĩ đến việc chuẩn bị những giấy tờ cần thiết.
Giờ đây, tôi phải đối diện với một câu hỏi:
"Nếu mình không còn nữa… thì vợ con sẽ ra sao?"
NHỮNG NGÀY CHẠY ĐUA VỚI THỜI GIAN
Nhưng sau khi tìm hiểu, tôi nhận ra rằng với tình trạng sức
khỏe hiện tại, tôi không đủ khả năng để mua một gói bảo hiểm phù hợp.
Tôi liền quay lại gặp bác sĩ gia đình để trình bày. Chị cho
biết sẽ giới thiệu tôi đến Trung tâm Ung thư Peter MacCallum (Peter MacCallum
Cancer Centre Melbourne), nơi có rất nhiều bác sĩ chuyên khoa giỏi.
Chị nói rằng nếu các bác sĩ ở đó nhận thấy cần thiết, họ vẫn
có thể sắp xếp để tôi được phẫu thuật khẩn cấp.
Sau đó, Trung tâm Ung thư Peter MacCallum gửi tôi đi scan
thêm hai lần nữa và sắp xếp cho tôi một cuộc gặp trực tuyến (Telehealth) với
bác sĩ.
Hôm đó là đầu tháng 7.
Ngay trước giờ ăn trưa cùng công ty, tôi nhận được tin:
“Khối u có dạng ung thư. Cần phẫu thuật càng sớm càng tốt.
Chỉ có một phần trăm nhỏ hy vọng rằng sau khi lấy ra xét nghiệm lại, nó không
phải ung thư.”
Tôi tắt máy. Tôi bước ra khỏi phòng và chuẩn bị lên phòng ăn
trưa cùng các đồng nghiệp.
Bên ngoài, mọi người vẫn sinh hoạt và nói cười như thường
ngày.
Nhưng trong lòng tôi lúc ấy lại cố nhớ xem mình còn việc gì
quan trọng cần phải chuẩn bị.
Và rồi, tôi chợt nhớ ra:
“À… mình chưa làm xong di chúc.”
Tôi đứng đó một lúc.
Giữa một ngày làm việc bình thường, giữa những người đồng
nghiệp vẫn đang chờ mình lên ăn trưa, tôi chợt nhận ra rằng có lẽ trong cuộc đời
mình, đã đến lúc phải chuẩn bị cho những điều mà trước đây tôi chưa bao giờ
nghĩ rằng mình sẽ phải chuẩn bị - và lại phải chuẩn bị sớm đến như vậy…
CHUẨN BỊ CHO ĐIỀU KHÔNG AI MUỐN CHUẨN BỊ
·
Bàn giao lại công việc cho
những nhân viên khác trong trường hợp tôi phải nghỉ làm.
·
Hoàn tất một loạt giấy tờ
và thủ tục do bệnh viện gửi về.
·
Liên lạc với luật sư để làm
di chúc và chuẩn bị những giấy tờ pháp lý cần thiết.
·
Tham dự một số cuộc hẹn với
bệnh viện để gặp đội ngũ bác sĩ sẽ trực tiếp chịu trách nhiệm cho ca phẫu thuật.
Mọi việc diễn ra liên tục, hết cuộc hẹn này đến giấy tờ
khác.
Tôi cố gắng bình tĩnh giải quyết từng việc một, bởi tôi hiểu
rằng mình không thể biết trước chuyện gì sẽ xảy ra.
Và sau cùng, điều khó khăn nhất là tôi phải chuẩn bị cho trường
hợp xấu nhất…
Đó là một điều mà trước đây tôi chưa bao giờ nghĩ rằng mình
sẽ phải làm ở tuổi này.
Tôi bắt đầu nghĩ đến những người thân yêu của mình, đặc biệt
là đứa con trai còn quá nhỏ và người vợ vẫn còn nhiều điều chưa quen thuộc với
cuộc sống ở một đất nước mới.
Tôi tự hỏi:
Nếu một ngày nào đó tôi không còn ở bên cạnh hai mẹ con nữa,
thì tôi cần phải làm gì để hai mẹ con có thể tiếp tục cuộc sống?
Những suy nghĩ đó khiến tôi nhiều đêm không ngủ được.
Tôi tự nhủ rằng mình phải cố gắng chuẩn bị mọi thứ thật chu
đáo.
Ít nhất, nếu điều xấu nhất thật sự xảy ra, tôi cũng muốn
mình đã làm hết những gì có thể cho những người tôi thương yêu.
NGÀY PHẪU THUẬT
Rồi ngày phẫu thuật cũng đến.
Ban đầu, bệnh viện sắp xếp cho tôi nhập viện lúc 8 giờ 30
sáng, nhưng đến phút cuối lại thay đổi và yêu cầu tôi có mặt lúc 6 giờ 30 sáng.
Sáng sớm hôm đó, khoảng 5 giờ, một người em trai của tôi lái
xe đưa tôi đến bệnh viện.
Tôi lên đến khu vực hẹn quá sớm. Lúc đó vẫn chưa có nhân
viên làm việc. Tôi ngồi chờ cho đến hơn 6 giờ thì có người đến mở đèn và bắt đầu
làm việc. Nhờ vậy, tôi được làm thủ tục check-in sớm hơn dự định.
Trong phòng chờ một lúc sau đã có khoảng bốn, năm người, và
có vẻ như tôi là người trẻ nhất trong nhóm.
Chúng tôi nói với nhau vài câu bông đùa và chúc nhau may mắn.
Không lâu sau khi hoàn tất các thủ tục giấy tờ tại phòng
Pre-Admission, một y tá đưa tôi đến phòng thay quần áo. Tại đây, tất cả bệnh
nhân đều phải thay sang áo choàng bệnh viện và bàn giao toàn bộ đồ đạc cá nhân
lại cho nhân viên y tế.
Sau đó, tôi được đưa sang một phòng chờ khác. Mỗi bệnh nhân ở
đây đều có một chiếc giường riêng.
Nhân viên y tế hỏi lại một số thông tin cá nhân và kiểm tra
các thủ tục cần thiết trước khi chuyển tôi vào khu vực chuẩn bị phẫu thuật.
Tại phòng chuẩn bị phẫu thuật, một anh y tá gắn các ống và
kim truyền vào hai tay tôi.
Đang làm, anh ấy bỗng nhiên hỏi:
- Anh có phải là thầy giáo không?
Tôi trả lời:
- Không.
Anh ấy nói:
- Tôi thấy anh trông rất giống người làm nghề giáo viên.
Quả thật, tôi cũng đã từng có duyên làm "huấn luyện
viên" một thời gian, và cũng “bị” một số người gọi bằng “thầy”.
Tôi thầm nghĩ anh này có con mắt nhìn cũng rất nhạy bén,
nhưng chỉ cười cười và không nói gì thêm về đề tài này với anh.
Rồi anh ấy còn vui vẻ khen:
- Anh nhìn trẻ hơn tuổi thật rất nhiều.
Tôi đùa lại:
- Tôi chỉ nhìn trẻ vậy thôi, chứ lục phủ ngũ tạng bên trong
chắc đã lão hóa hết rồi. Nếu không thì đâu có phải vào đây!
Khi luồn kim vào tĩnh mạch ở hai bên tay, anh còn xin lỗi vì
đã làm tôi đau.
Tôi nói:
- Không sao, tôi thật sự không thấy đau.
Hai người nói chuyện qua lại một lúc. Không khí trong phòng
nhờ vậy cũng bớt căng thẳng hơn rất nhiều.
Trong hoàn cảnh ấy, một vài câu nói đùa đơn giản cũng giúp
tôi cảm thấy nhẹ lòng hơn.
Sau đó, anh y tá đẩy giường đưa tôi vào phòng phẫu thuật.
Tôi chào vài bác sĩ.
Và rồi…
Tôi không còn biết gì nữa.
TỈNH DẬY GIỮA NHỮNG DÂY NHỢ
Đầu óc quay cuồng. Cơ thể đau nhức. Mỗi hơi thở là một thử
thách.
Tôi từ từ mở mắt ra và nghe một câu hỏi:
- What's your name?
Tôi trả lời.
Người đó hỏi tiếp:
- Can you tell me - where you are?
Sau một vài câu hỏi, tôi dần nhận ra mình đang nằm trong
phòng hồi sức.
Đầu óc vẫn còn choáng váng, toàn thân ê ẩm, người thì vướng
đủ thứ dây và ống.
Sau khi thấy tôi đã tỉnh hẳn và tình trạng ổn định, một nhân
viên y tế đẩy giường đưa tôi về phòng bệnh.
Lúc này, đầu óc tôi vẫn còn thấm thuốc gây mê nên cảm giác rất
choáng váng, buồn nôn và muốn ói. Mỗi khi được chuyển người hoặc cử động, tôi lại
cảm thấy đau tức ở phía bên phải.
Tôi nằm đó, từ từ tỉnh dần.
Trong lúc còn nửa tỉnh nửa mê, tôi bắt đầu nghe được những
cuộc đối thoại giữa cô y tá và người bệnh nằm giường bên cạnh.
Một câu chuyện mà tôi nghĩ, khi nào có dịp, tôi sẽ ghi lại
như một trải nghiệm để học hỏi thêm trong đời.
Mọi thứ xung quanh vẫn còn rất mơ hồ.
Tôi chỉ biết rằng mình đã tỉnh lại sau ca phẫu thuật và vẫn
còn ở đây…
Một cảm giác nhẹ nhõm chợt đến.
Ít nhất, tôi đã vượt qua được bước đầu tiên.
Tội nghiệp cô y tá. Cô phải quá bận rộn với bệnh nhân ở giường
bên cạnh nên không có nhiều thời gian để chú ý đến tôi.
Một lúc sau, cô đến đo huyết áp, nhiệt độ và các chỉ số khác
cho tôi, rồi hỏi tôi có cần cô giúp đỡ gì không.
Tôi xin cô thêm vài túi nôn và hỏi cô có biết chiếc túi xách
cá nhân mà tôi đã mang vào bệnh viện trước khi phẫu thuật đang ở đâu không.
Cô nói để cô nhờ người đi lấy cho tôi.
Bệnh nhân bên cạnh lại tiếp tục làm cô bận rộn.
Một lúc sau, một cô y tá khác giúp đem túi xách cá nhân đến
cho tôi.
Tôi cố gắng gượng dậy, lấy quần và tất ra mặc vào cho ấm.
Còn phần thân trên vẫn phải mặc áo choàng bệnh viện vì trên người vẫn còn vướng
rất nhiều dây nhợ…
Một lúc sau, một vị bác sĩ đến khám lại vết thương và bảo
tôi thử hít một hơi thật sâu.
Khi cố hít thật sâu, tôi mới cảm nhận rõ cơn đau tức phía
sau lưng bên phải.
Cơn đau bất chợt khiến tôi phải khựng người lại.
Vị bác sĩ xin lỗi vì đã làm tôi đau và bảo:
- Hãy thở nhẹ nhàng trở lại và nằm nghỉ…
Sau khi nằm xuống, tôi thiếp đi, nhưng thỉnh thoảng vẫn nghe
những cuộc đối thoại giữa bệnh nhân ở giường bên cạnh và cô y tá.
Một lúc sau, một cô y tá khác đến để đổi ca.
Sau khi được chích thêm một số liều thuốc chống ói, tôi cũng
đã có thể dùng được bữa tối và rồi dần chìm vào giấc ngủ trong một tư thế rất
không thoải mái.
Tôi phải nằm thẳng người, vì mỗi khi nhích người hoặc
nghiêng sang trái hay phải đều làm đau vết thương.
Đêm đó, tuy giấc ngủ chập chờn, tôi vẫn thiếp đi được một
vài lần.
NHỮNG CƠN ĐAU VẬT VÃ
Khi chuyển sang ghế ngồi, tôi lại có cảm giác buồn ngủ và
không được tỉnh táo cho lắm.
Một lúc sau, một cô y tá khác đến đổi ca. Cô đo huyết áp cho
tôi và báo rằng huyết áp của tôi đang thấp hơn mức bình thường một chút, nên
khuyên tôi quay lại giường nằm nghỉ.
Cô cũng khuyên tôi nên uống thêm nước, trà hoặc cà phê để
giúp huyết áp trở lại mức bình thường.
Sau khi uống một ly nước, một ly cà phê và một ly trà, tôi
được đo huyết áp một lần nữa.
Cô y tá có vẻ hài lòng với mức huyết áp mới của tôi và
khuyên tôi nên nằm nghỉ…
Tôi thiếp đi, không biết được bao lâu.
Khi tỉnh lại, tôi thấy có rất đông nhân viên y tế trong
phòng. Tất cả mọi người đều tập trung bên giường của bệnh nhân bên cạnh.
Tôi nghe họ bàn tán khá nhiều về hồ sơ và thuốc men của bệnh
nhân này, trong khi tôi hoàn toàn không nghe thấy bất cứ tiếng động nào từ người
bệnh bên cạnh.
Tôi bắt đầu cảm thấy đau nửa đầu bên phải.
Tôi cố nhắm mắt, hy vọng cơn đau sẽ qua đi, rồi lại chìm vào
những giấc ngủ chập chờn.
Không hiểu sao lúc đó tôi lại nghĩ rằng người bệnh nhân bên
cạnh có lẽ vừa qua đời.
Tôi nghĩ có lẽ các nhân viên y tế đang tụ tập để làm những
thủ tục cần thiết trước khi đưa ông đi…
Cơn đau đầu của tôi càng lúc càng dữ dội.
Tôi bấm nút gọi y tá và nói với cô về cơn đau đầu, rồi lại
nhắm mắt nằm chịu đựng.
Một lúc sau, một nam y tá đến mang cho tôi một ít thuốc.
Anh hỏi có phải tôi vừa bị đau nửa đầu bên phải và đồng thời
cảm thấy đau tức ở vai bên phải không.
Tôi xác nhận là đúng.
Anh giải thích rằng trong quá trình phẫu thuật, họ đã sử dụng
một loại khí ở phần trên bên phải của cơ thể tôi, và đó là nguyên nhân gây ra
cơn đau.
Anh nói thông thường cơn đau này sẽ hết trong vòng một đến
hai ngày.
Sau khi uống thuốc, tôi lại nằm thiếp đi.
Thế nhưng, cơn đau đầu mỗi lúc một trở nên dữ dội hơn, đến mức
đầu óc tôi bắt đầu xuất hiện những hình ảnh như ảo giác.
Tai tôi vẫn nghe thấy những cuộc đối thoại của nhóm nhân
viên y tế đang đứng bên giường bệnh nhân bên cạnh.
Cơn đau càng lúc càng dữ dội, khiến tôi muốn vặn người vì
quá đau. Hai chân tôi co lại, bởi tôi không dám cử động phần trên của cơ thể.
Cơn đau đầu càng dữ dội thì những cơn buồn nôn cũng càng trỗi
dậy.
Tôi với tay lấy một chiếc túi nôn, đưa lên miệng để chuẩn bị,
thì chợt nghe có người gọi tên tôi bằng tiếng Việt.
Đó là một giọng đàn ông:
- Có phải anh tên NTTN không?
Tôi mở mắt ra và thấy một người mặc áo linh mục màu trắng.
Tôi trả lời:
- Dạ phải.
Vị linh mục giới thiệu tên mình và cho biết giáo xứ nơi ông
đang cư ngụ.
Nhưng lúc đó cơn đau đầu đang hành hạ dữ dội nên tôi không
thể tập trung để nghe rõ.
Vị linh mục nói tiếp:
- Em đến đây để cầu nguyện và làm phép cho anh.
Rồi ông bắt đầu đọc kinh…
Trong cơn đau dữ dội và những hình ảnh chập chờn trong đầu,
tự dưng tôi nghĩ:
“Chẳng lẽ tình trạng của mình nguy cấp đến mức bệnh viện
đã gọi vị linh mục đến để làm phép ‘xức dầu’ cho tôi sao?”
Tôi hiểu nghi thức xức dầu trong Công giáo thường được thực
hiện trong những hoàn cảnh như thế nào.
Lúc đó, tôi chợt nghĩ:
“Vậy là mình đã không còn có dịp nói lời cuối cùng với vợ
con và những người thân yêu…”
Tôi vẫn oằn người trong cơn đau. Vị linh mục vẫn tiếp tục đọc
kinh bằng tiếng Việt.
Sau khi ông ngừng đọc, tôi nghĩ ông sẽ tiến hành nghi thức xức
dầu cho tôi.
Nhưng nhìn thấy tôi đang lên cơn đau dữ dội, ông nói:
- Thôi, anh nằm nghỉ đi. Nếu cần, cứ báo với bệnh viện, em sẽ
lên đọc kinh cầu nguyện cho anh…
Tôi ráng thều thào:
- Cảm ơn cha.
Còn tôi vẫn tiếp tục nằm đó, oằn người trong những cơn đau dữ
dội…
Tôi không nhớ vị linh mục tên gì và ngài đang phục vụ tại
giáo xứ nào.
Nhưng nếu một ngày nào đó ngài có duyên đọc được những dòng
này của tôi, tôi thành thật xin lỗi ngài vì lúc đó tôi quá đau đớn, đến mức
không thể nói gì hơn được.
---
Sau khi vị linh mục rời đi, cơn đau đầu của tôi vẫn không
thuyên giảm.
Tôi bắt đầu lo lắng.
Theo kế hoạch của bác sĩ, hôm đó có lẽ tôi sẽ được xuất viện.
Nhưng nếu phải xuất viện trong tình trạng này thì tôi phải
làm sao?
Đang cố gắng chịu đựng cơn đau không dứt, một cô y tá đến
báo rằng tôi phải chuyển phòng.
Hai cô y tá đẩy giường và mang theo những đồ đạc cá nhân của
tôi sang phòng mới.
Vừa được đẩy vào phòng, tôi đã nghe văng vẳng tiếng nhạc
phát ra từ chiếc điện thoại thông minh của một bệnh nhân khác trong phòng.
Theo kinh nghiệm của mình, tôi biết mỗi khi bị đau nửa đầu,
tôi cần một không gian thật yên tĩnh và ít ánh sáng để có thể hồi phục.
Thế nhưng, tôi quá ngại để yêu cầu người bệnh kia tắt nhạc.
Tôi đành nằm đó, cố chịu đựng cơn đau quằn quại.
Khoảng một đến hai tiếng sau, tôi không thể chịu đựng thêm
được nữa nên bấm nút gọi y tá.
Tôi xin cô ấy, nếu có thể, chuyển tôi sang một phòng khác
không có tiếng nhạc, với hy vọng cơn đau đầu sẽ dịu bớt.
Cô y tá nói rằng cô sẽ qua giường bên cạnh và yêu cầu người
bệnh kia tắt nhạc.
Tôi nghe cô y tá thì thầm trao đổi với người bệnh ấy.
Ông ta tắt nhạc, nhưng ngay sau đó buông một tiếng **“No!”**
thật lớn, kèm theo những lời lẩm bẩm đầy thất vọng và tiêu cực.
Cô y tá rời đi.
Người bệnh ấy lại mở nhạc lên trong vài giây rồi tắt đi. Sau
đó ông ta lại mở rồi tắt thêm hai, ba lần như vậy.
Cuối cùng, ông ta tắt hẳn và nằm trên giường, miệng liên tục
lẩm bẩm như đang mê sảng.
Tôi nghĩ, chắc chắn ông ta sẽ biết rằng vì tôi mà ông không
thể mở nhạc như trước.
Bởi trước khi tôi được chuyển vào phòng, ông vẫn có thể thoải
mái mở nhạc.
Ông ta tiếp tục lẩm bẩm, thỉnh thoảng lại tỏ vẻ cáu gắt.
Và rồi, một nỗi sợ bất chợt ập đến.
Tôi tự hỏi:
Nếu đầu óc ông ấy thật sự không được tỉnh táo và ông bất ngờ
nhảy sang giường tấn công tôi thì sao?
Tôi phải làm gì trong tình huống đó?
Tôi đang quá yếu. Nếu muốn, tôi còn không thể tự ngồi dậy,
huống hồ là chạy thoát.
Lúc ấy, tôi nằm bất động trên giường, vừa đau đớn vì cơn đau
đầu, vừa bất lực trước chính cơ thể mình.
Trong suốt khoảng thời gian đó, tôi đã được cho uống rất nhiều
loại thuốc, nhưng cơn đau vẫn không dứt.
Sau cùng, một cô y tá hỏi tôi rằng trước đây tôi đã từng bị
cơn đau đầu dữ dội như vậy chưa, nếu có thì đã từng gặp bác sĩ hay chưa, và
thông thường tôi sử dụng loại thuốc nào để giảm đau.
Thật ra, vài năm trước, mỗi khi áp lực công việc trở nên quá
nặng nề, tôi vẫn thường bị những cơn đau nửa đầu.
Có một lần, tôi gặp được một vị bác sĩ trẻ người Nam Hàn.
Anh ta cho tôi dùng một liều Aspirin khá mạnh kèm theo thuốc ngủ, và sau đó cơn
đau cũng dịu đi.
Tôi kể lại điều đó với cô y tá.
Cô cho biết vì tôi vừa mới trải qua phẫu thuật nên các bác
sĩ vẫn tránh cho tôi sử dụng Aspirin, vì lo ngại thuốc có thể khiến vết thương
khó cầm máu.
Tuy nhiên, tôi đã được dùng khá nhiều loại thuốc mà cơn đau
đầu vẫn không thuyên giảm, nên các y tá sẽ trao đổi thêm với bác sĩ về trường hợp
của tôi.
Một lúc sau, cô y tá quay trở lại với một viên Aspirin khá lớn
trên tay và cho tôi biết bác sĩ đã đồng ý để tôi uống.
Tôi uống viên thuốc ấy trong hy vọng mong manh rằng cuối
cùng cơn đau cũng sẽ dịu xuống.
Nhưng lúc đó vẫn còn một vấn đề khác.
Vì cơn đau đầu quá dữ dội, kế hoạch chụp X-ray cho tôi đã bị
trì hoãn suốt mấy tiếng đồng hồ.
Cô y tá giải thích rằng trong ngày hôm đó, tôi bắt buộc phải
được chụp X-ray.
Tôi vừa mới được rút ống ra khỏi cơ thể, nên bệnh viện cần
kiểm tra tình trạng phổi của tôi trong ngày, không thể tiếp tục trì hoãn.
Nếu có bất kỳ vấn đề gì xảy ra mà không được phát hiện kịp
thời thì có thể sẽ quá muộn để can thiệp.
Nghe cô nói, tôi vừa đau đầu đến mức gần như không chịu nổi,
vừa hiểu rằng mình không thể tiếp tục trì hoãn việc chụp X-ray.
Tôi chỉ còn biết hy vọng rằng viên Aspirin lần này sẽ giúp
cơn đau dịu xuống đủ để tôi có thể hoàn thành cuộc kiểm tra mà bác sĩ yêu cầu.
---
Tạ ơn Trời. Cảm ơn mọi người.
Tôi đã có thể ngồi dậy và được đẩy sang phòng X-ray.
Người vẫn còn nôn nao, cảm giác muốn ói vẫn chưa dứt, nên
tôi vẫn phải kè kè bên mình chiếc túi nôn — một vật nhỏ bé nhưng đã trở thành
“người bạn đồng hành” bất đắc dĩ trong những giờ phút ấy.
Sau khi chụp X-ray, tôi được đưa trở lại phòng.
Lần này, tôi đã có thể tự ngồi dậy để dùng bữa tối.
Và rồi, một điều bất ngờ đã đến…
Một đoàn bác sĩ ghé đến bên giường bệnh của tôi.
Nhìn nét mặt của họ, tôi chưa kịp đoán ra điều gì thì một
tin vui được báo đến:
Khối u trong phổi của tôi, sau khi được xét nghiệm lại, cho
kết quả chắc chắn không phải là khối u ung thư!
Tình trạng phổi của tôi sau cuộc phẫu thuật cũng rất tốt.
Nếu mọi việc tiếp tục thuận lợi, sáng sớm hôm sau tôi sẽ được
xuất viện.
Một cảm giác nhẹ nhõm tràn ngập trong lòng.
Bao nhiêu lo lắng, bao nhiêu thấp thỏm, bao nhiêu lần tự hỏi
mình sẽ phải đối diện với những ngày tháng sắp tới như thế nào… bỗng nhiên biến
mất.
Tôi chợt nhớ lại những ngày trước khi bước vào phòng mổ.
Có hai người đã nói với tôi những câu mà lúc ấy tôi chỉ nghe
như những lời động viên, nhưng hôm nay nghĩ lại, tôi thấy sao mà giống một lời
tiên đoán.
Người thứ nhất là vợ tôi.
“Em không tin anh bị ung thư.”
Người thứ hai là một cô bạn đồng nghiệp. Cô ấy cũng nói rằng
cô không tin tôi bị ung thư.
Hai người phụ nữ ấy đã tin vào một điều tốt đẹp, ngay cả khi
chính tôi còn chưa dám tin.
Và hôm nay, niềm tin ấy đã trở thành sự thật.
Tôi không biết phải nói gì hơn ngoài hai chữ:
Tạ ơn Trời!
Tạ ơn vì sau tất cả những lo âu và sợ hãi, tôi đã nhận được
một tin vui mà tôi không dám mong chờ quá nhiều.
Cảm ơn vợ tôi. Cảm ơn những người thân, những người bạn, đồng
nghiệp. Cảm ơn các bác sĩ, y tá và tất cả những người đã quan tâm, cầu nguyện,
hỏi thăm và ở bên tôi trong những ngày qua.
Có những lúc trong cuộc đời, chỉ một câu nói của một người
thân, một lời động viên của một người bạn, cũng đủ để giúp chúng ta có thêm sức
mạnh bước qua những giờ phút khó khăn nhất.
Đêm đó, tôi nằm trên giường bệnh với một tâm trạng hoàn toàn
khác.
Tôi nghĩ:
Ngày mai, tôi sẽ được trở về nhà.
Tạ ơn Trời. Cảm ơn mọi người.
Và cảm ơn cuộc đời đã cho tôi thêm một lần được mỉm cười và
tin vào những điều nhiệm màu.
Melbourne, tháng 9 năm 2026