Thứ Ba, 21 tháng 2, 2012

Một thoáng mong manh


Trần Quốc Sỹ
Truyện ngắn dưới đây được trích từ tập hồi ký "Giòng Đời Trôi Nổi" của cùng tác giả.  Thời điểm: Sài Gòn, 1993.
….
.....
Hiệp phóng xe len lỏi giữa đoàn xe và người.  Ngồi đằng sau, ôm eo ếch nó mà tim tôi cứ muốn nhào ra khỏi lồng ngực mỗi khi nó lạng qua để tránh một chiếc xe ngược chiều.  Chiều hôm qua, tôi có ý định sẽ mua một chiếc Honda để làm phương tiện di chuyển, nhưng với quang cảnh trước mắt, tôi thầm nghĩ điệu này chắc tôi phải bỏ ý định này rồi.
Hai mươi phút sau chúng tôi về đến bùng binh Quách Thị Trang, trước cửa chợ Bến Thành.  Mười tám năm, cái bùnh binh này cũng chẳng có gì thay đổi, nếu không muốn nói là điêu tàn hơn.   Một mảng xi măng lề đường vỡ to mà cũng chẳng được tu sửa.   Chợ Bến Thành cũng chẳng có gì khác lạ.  Gần Tết nên các hàng quán chung quanh chợ buôn bán tấp nập.  Những tấm bảng quảng cáo được căng lên chung quanh khắp nơi.
Tôi chợt bồi hồi nhớ lại những ngày trước 75.  Cái thú vui của bọn thanh niên, thanh nữ chúng tôi thời đó là đi dạo chợ tết.  Tuy chẳng có tiền để mua sắm nhưng chúng tôi cũng thích kéo nhau đi bộ dọc đại lộ Lê Lợi từ bùng binh cho tới Quốc Hội, rồi dọc theo đường Tự Do, Lê Thánh Tôn, hay Nguyễn Huệ . 
Cái thú dạo phố Sài Gòn sau mười tám năm bỗng dậy lên mãnh liệt trong tôi.  Tôi bảo Hiệp kiếm chỗ gởi xe rồi tôi và nó bách bộ trên con đường Lê Thánh Tôn râm mát.
Khác với khung cảnh cầu Bình Triệu, nơi đây tôi tìm được sự nhẹ nhàng, yên tĩnh hơn.  Ngoài đường xe cộ tuy cũng qua lại nhưng dường như ít hẳn so với chỗ khác.  Những người bộ hành trên đường cũng dường như thư thản hơn, không có nét vội vã.
Một người đàn bà với quang gánh và hai thúng xoài xanh bên lề đường gọi mời:
-Cậu mua dùm xoài.  Xoài tượng ngon lắm.
Tôi đứng lại nhìn thúng xoài xanh.  Những quả xoài tượng to tổ bố to bằng ba lần trái xoài Mễ, nặng cũng phải đến ba bốn pounds, xanh mướt, hấp dẫn.  Hiệp bấm nhẹ tay tôi, mắt ra dấu bảo đi.  Nhưng hình như những quả xoài có sức thu hút, mãnh liệt, kỳ lạ.  Tôi đứng lại, rồi cúi xuống lựa hai quả lớn nhất, đưa cho bà:
-Bao nhiêu tiền vậy chị?
-Dạ cậu cho xin 4000 đồng
Tôi có nghe lầm không?  Hai trái xoài bự như vậy mà chỉ có 40 xu hay sao?  Ở Cali, một trái như vậy, nếu có, cũng phải từ  5 cho đến 10 đô.
Tôi móc túi lấy tờ giấy bạc 10,000 đồng đưa cho chị.
-Chị khỏi cần thối lại tiền cho tôi. 
Người đàn bà thoáng ngạc nhiên, cầm tiền bỏ vào túi rồi nhìn tôi với con mắt biết ơn:
-Cám ơn cậu.
Trả tiền hai quả xoài xong, tôi kéo Hiệp vào một tiệm bán tranh sơn mài. 
Hiệp ngần ngừ:
-Anh muốn mua tranh sơn mài hả?  Ở đây họ bán mắc lắm.  Để ngày mai em dẫn anh đi "lò" ở Bình Dương, rẻ hơn nhiều.
-Không, anh không có ý định mua, chỉ đi vào xem cho biết thôi.
Thấy tôi và Hiệp bước vào, một người đàn bà ra tiếp.  Không, phải gọi là một cô mới đúng vì người đứng trước mặt tôi không thể nào trên 30 tuổi.  Với khuôn mặt trái xoan dễ nhìn, thêm đôi mắt đẹp và nụ cười tươi, cô có một sức quyến rũ lạ thường.  Gương mặt này, đôi mắt này, hình như tôi đã có lần gặp trong đời.
Tôi đang ngẩn người nhìn cô, cố moi móc trong cái trí nhớ tồi tệ của mình xem tôi đã gặp người con gái này lần nào chưa.  Nhưng tôi chẳng thể nào nhớ được.
-Mời anh vào xem. 
Giọng người con gái vang lên.  Ôi, giọng miền Nam, thật nhẹ nhàng, thật êm ái.
-Cám ơn cô.
Tôi bước vào tiệm, đảo mắt nhìn những bức tranh sơn mài cùng những bức tranh cẩn xa cừ treo trên tường.   Trên bức vách ngang treo một bộ Long Lân Quy Phụng thật lớn màu đen, cẩn ốc, treo sát vào nhau.
Người con gái đến bên:
-Bộ này đẹp lắm, mới về mấy ngày.  Anh thấy sao?
-Bộ này hình ảnh tuy đẹp, nét vẽ sắc sảo, nhưng tiếc một điều là ốc hơi thiếu sắc, không được chiếu cho lắm.  Ốc này không phải là ốc Sát, hay Ngọc Nữ.  Họ dùng  ốc vụn nhiều quá .
Người con gái nhìn tôi có vẻ ngạc nhiên hỏi:
-Anh có trong nghề không sao rành vậy?
-Tôi là dân Bình Dương, ổ của tranh cẩn xa cừ mà (xin được mở ngoặc đơn ở đây là tôi không phải là dân trong nghề tranh cẩn xa cừ, mà cũng chẳng biết con ốc Sát hay Ngọc Nữ khác với những loại ốc khác chỗ nào.  Sỡ dĩ tôi mạnh miệng nói như vậy là vì tôí hôm qua, Hiệp đã cho tôi bài học về tranh cẩn xa cừ.  Hồi xưa, nó làm nghề này kiếm sống nên rất rành rọt.).
-Anh ở Bình Dương?
-Nhà tôi ở ngay chợ Thủ Dầu Môt.
Cô cười:
-Lạ, dân Bình Dương đâu cần phải lặn lội lên Sài Gòn mua tranh?  Anh có thật tình muốn mua tranh hay chỉ đi dạo?
Tôi quay lại, nhìn thẳng vào mắt cô, trả lời bằng giọng của một người có tội:
-Thú thật với cô, tôi không có ý định mua tranh.   Chỉ vì tình cờ đi ngang qua tiệm này, thấy có nhiều tranh đẹp nên vào xem.  Vả lại, tôi thấy cô quen quen,  hình như tôi đã gặp cô ở đâu đó một lần rồi. 
Tôi chỉ vào Hiệp đang đứng ngắm một bức tranh trong góc:
-Tôi tên Sỹ, còn nó là em tôi, tên Hiệp.  Cô có thể cho tôi biết tên đễ dễ xưng hô được không?
Người con gái chớp mắt:
-Dạ tên Bích Vân, nhưng tôi dám đoan chắc là tôi chưa từng gặp anh.
Tôi mỉm cười:
-Tôi nghĩ là cô đúng.  Gương mặt của cô nhìn quen lắm nhưng tên cô thì tôi chưa nghe bao giờ.   Bích Vân, tên đẹp quá.  Tôi không mua tranh Bích Vân có phiền không?
Bích Vân lắc đầu:
-Ồ không, đâu có gì là phiền.  Khách ở đây phần đông là du khách, họ cũng vào xem nhiều hơn là mua.  Vân quen rồi.   Vả lại, sáng nay vắng khách, có người để nói chuyện cũng đỡ buồn.
Mắt tôi bỗng chợt nhìn thấy một bức tranh nhỏ, khổ 16x20  treo trên bức tường sát bên trong.  Tôi bước lại gần nhìn kỹ.  Đây là một bức tranh làm bằng vỏ trứng, vẽ hai thiếu nữ Việt Nam đang tung tăng bên nhau,  những tà áo dài tung bay trong gió.  Điểm nổi bật của bức tranh này không phải là hai cô gái mà là màu sắc hài hoà của bức tranh.  Người hoạ sĩ đã trộn lẫn màu vàng, màu đỏ, màu nâu và xanh thuỷ và những màu khác một cách tài tình khiến bức tranh có một nét rất độc đáo.  Có bức tranh này treo phòng khách cũng đẹp lắm.
Tôi ngắm bức tranh một hồi rồi quay lại hỏi Bích Vân:
-Bức tranh này đẹp quá.  Giá bao nhiêu?
-Dạ một trăm năm mươi ngàn.  Anh thật có mắt mỹ thuật.  Chính Vân cũng rất thích bức tranh này.  Bức tranh này có màu sắc rất lạ, rất quyến rũ người xem.
Một trăm năm mươi ngàn tức là mười lăm đô cho bức tranh này thì quá rẻ. Tôi thật không ngờ.
-Cô nói thật đúng, nó cũng như cô chủ bán hàng vậy, rất quyến rũ người đối diện.  Tôi lấy bức tranh này, cô gói lại dùm nhé.
Bích Vân gỡ bức tranh xuống, tìm cái hộp của nó rồi gói lại cho tôi cẩn thận.
Tôi móc bóp lấy tiền trả.  Khi đưa tiền thối lại cho tôi, Bích Vân chợt nhìn tôi hóm hĩnh, hỏi nhỏ:
-Bao giờ anh trở lại Mỹ?
Tôi thoáng giật mình vì tưởng rằng nãy giờ mình đã qua mặt được cô bán hàng thanh tú này.  Không ngờ nàng đã biết rõ chân tướng của tôi. 
Nhưng tôi vẫn làm bộ tỉnh bơ, trả lời:
-Chiều nay.  Nhưng nhà tôi ở Bình Dương, không phải Mỹ Tho.
Bích Vân mỉm cười:
-Bích Vân nói Mỹ là Hoa Kỳ đó.
Biết không thể giấu được nữa, tôi nói:
-Có lẽ sau tết.  Anh về thăm nhà khoảng hơn 3 tuần.  Nhưng Bích Vân làm sao biết anh không phải là dân ở đây?  Đoán mò hay vậy?
Bích Vân trả lời, giọng tự tin:
-Có gì mà phải đoán mò?  Chỉ cần nhìn sơ thì đã biết anh là Việt Kiều rồi.  Này nhé, thanh niên ở đây không ai mặc quần short, áo polo bỏ trong quần và mang giầy tennis mới tinh như thế kia.  Một điều nữa là ít người mập và trắng như anh.  Vân tiếp xúc với du khách mỗi ngày nên nhận ra điều này không khó.  Các ông Việt Kiều nhìn là biết liền.  Anh không tin hả, để Vân chứng tỏ cho anh thấy. 
Rôì nàng chỉ tay về phía ngã tư xéo góc, nói:
-Nè, anh thấy anh chàng mặc áo xanh đang đứng ở cái ngã tư bên kia không?  Vân dám chắc với anh hắn là Việt Kiều.
Tôi nhìn Bích Vân nghi ngờ:
-Làm sao Bích Vân có thể biết anh chàng đó là Việt Kiều?
Bích Vân cười nhẹ:
-Dễ thôi, dân ở đây, không ai đứng ngã tư chờ đèn cả.  Vì thế,  người nào mà đứng chờ đèn xanh rồi mới băng qua đường, thì đoan chắc với anh người đó là Việt Kiều.
Tôi gật gù:
-Đúng, thật đúng. Bích Vân nhận xét hay lắm.
Tôi liếc nhanh vào bàn tay trần, trắng muốt của Bích Vân, trong trí óc tôi bỗng nảy ra một ý tưởng ngộ nghĩnh.  Bỗng dưng tôi có ý định làm quen với người con gái này.  Tôi không biết tại sao nữa nhưng hình như nơi người con gái này có một cái gì rất hấp dẫn và quyến rũ tôi.  Từ gương mặt thanh tú, dáng dấp cân đối cho đến giọng nói nhẹ nhàng, thoang thoảng.   Người con gái này đã làm con tim của tôi bồi hồi, rung động.
-Anh có một điều muốn nhờ Bích Vân giúp, không biết có được không?
-Việc gì ?
Tôi nhìn Bích Vân một vài giây dò xét rồi nói:
-Anh xa Sài Gòn đã gần hai mươi năm.  Tất cả đối với anh bây giờ đều xa lạ.  Bích Vân  có thể giúp anh làm quen với phố phường không? 
-Bằng cách nào? Làm sao Vân giúp anh được?
-Ý anh muốn nói là Bích Vân có thể làm hướng dẫn viên cho anh những ngày anh ở đây được không?
Bích Vân nhẹ giọng:
-Điều này hơi khó vì Vân phải trông tiệm từ sáng đến tối, nhất là trong những ngày cuối tuần.  Xin lỗi anh,  có lẽ Vân không thể giúp anh việc này được.  Mà Sài Gòn nhỏ như lỗ mũi, Vân nghĩ anh có thể tự mình làm lấy chuyện đó, đâu cần phải có người hướng dẫn. 
-Anh biết điều đó, nhưng có người hướng dẫn vẫn vui hơn là phải solo một mình.  Thôi bây giờ thế này nhé,  anh chỉ xin Vân hy sinh cho anh vài tiếng buổi tối thôi.  Chiều nay, anh mời Vân đi ăn được không?
Bích Vân trầm ngâm, suy nghĩ một chút rồi trả lời:
-Chiều nay thì không được, nhưng chiều mai Vân rảnh.
Thật không ngờ, tình thế tiến triển tốt đẹp hơn tôi dự đoán.  Tôi đáp nhanh:
-Không sao, tối mai cũng được.  Cám ơn Bích Vân thật nhiều .  Mấy giờ Bích Vân muốn anh đến đón.
-Bảy giờ.  Anh đón Bích Vân tại tiệm.
-OK, bảy giờ.  Tối mai, anh sẽ có mặt tại đây. 
Tôi và Hiệp đi bộ trở lại chỗ lấy xe mà trong lòng thấy vui vui.

Tôi giật mình mở mắt choàng tỉnh khi nghe tiếng cười nói oang oang của Hiệp và Nhân dưới nhà sau.  Nhìn đồng hồ tay mới hơn 9 giờ sáng.  Tôi chui ra khỏi mùng, vươn vai mấy cái cho giãn gân cốt rồi lò dò đi xuống bếp.  Ngoài sân nắng đã lên cao, trời bắt đầu hâm nóng.
Má tôi đang lui cui nấu nướng.  Thấy tôi, bà quay lại âu yếm hỏi:
-Ngủ ngon không con?  Đi tắm rửa đi rồi ăn sáng.  Hôm nay má nấu bò kho ăn với bánh mì.
Rôì bà dục các em gái tôi:
-Mấy đứa bay dọn bàn, anh mày tắm rửa xong là ăn.  Ăn sớm, chút nữa nó còn đi Sài Gòn.
Tôi ngạc nhiên:
-Ủa sao má biết con đi Sài Gòn ?
Hiệp lên tiếng:
-Em cho má biết.  Em nói anh tự lái xe đi một mình.
Má tôi nói giọng có vẻ lo lắng:
-Con chạy xe thật cẩn thận nhé.  Má nghe nói đường Sài Gòn bây giờ đông xe và người ta chạy ẩu lắm.
Tôi cười:
-Dạ má khỏi lo.  Con sẽ chạy cẩn thận.  Ở bên Mỹ xe còn đông hơn, người ta chạy nhanh hơn nhiều.
Má tôi hỏi:
-Tối nay con có về ăn cơm không?
-Có lẽ không.  Con gặp mấy tên bạn cũ bữa nay, thế nào tụi nó cũng kéo con đi ăn uống.  Má và các em cứ ăn cơm trước đừng chờ cơm, có lẽ đến khuya con mới về.  Không chừng con ở lại Sài Gòn đêm nay nữa.
-Ừ đi chơi vui nhưng nhớ cẩn thận tiền bạc, giấy tờ
-Dạ, con sẽ cẩn thận.  Cám ơn má.
Ăn sáng xong, tôi thay quần áo và chuẩn bị lái xe về Sài Gòn.
Sáng Chủ Nhật nên quốc lộ 13 tương đối vắng.  Tôi vặn tay ga hết cỡ cho chiếc xe Honda dame phóng vút trên mặt đường nhựa.  Gió thổi bên tai vù vù,  tạt vào mặt tôi như xua đuổi và làm bớt đi cái nóng đang bắt đầu dâng trong không khí.  Một mình trên chiếc xe, tôi bồi hồi nhớ lại những kỷ niệm của thời niên thiếu.
Năm 1969, bố tôi theo chân các nhà kinh doanh trên đường Minh Mạng, mở thêm tiệm bán xe Honda.  Xe được nhập cảng từ Nhật, đóng trong thùng gỗ, cứ ba chiếc một thùng.  Để tiết kiệm chỗ, xe chỉ được ráp khoảng 75 phần trăm, 25 phần trăm còn lại nhà buôn phải hoàn tất.  Tôi được bố giao cho nhiệm vụ này. 
Và để thưởng công, bố tôi cho tôi chiếc đầu tiên.
Lần đầu tiên tôi được ngồi trên chiếc Honda, í cha, sao mà nó đã gì đâu!  Máy nổ êm ru, vô số, rồ ga xe phóng đi trên đường ngọt sớt.  Ngồi trên xe như ngồi trên nệm ghế sa-lông, thật êm ái, không bị ê mông, ê đít như  các xe gắn máy làm tại các nước Âu Châu.
Trước thời xe Nhật, dân Việt Nam chỉ quen xài xe Đức, Pháp, Ý như Mobillette, Velo Solex, Gorbel, Purch, Vespa, Lambretta ...  Xe Đức, Pháp hay Ý tuy bền nhưng cục mịch, ồn ào, không tiện nghi và nhất là không êm ái như xe Nhật.  Vì vậy, chỉ vài năm, xe gắn máy Nhật đã đánh bật xe gắn máy Đức, Pháp ra khỏi thị trường Việt Nam, nếu không muốn nói trên toàn thế giới.  Chỉ có hai chiếc xe của Ý là Vespa và Lambretta là còn ngắc ngoải, sống sót.
Đường xá Việt Nam nhỏ, hẹp nên xe gắn máy loại nhỏ rất tiện dụng.  Xe gắn máy đối với những nước nhược tiểu, chậm tiến cũng giống như xe hơi tại các nước tiên tiến, là phương tiện di chuyển cần thiết.  Vừa tiện lợi, lại đỡ mất thời giờ.  Không có nó, cũng như không có chân.
Thời đó, Sài Gòn đối với tôi quá nhỏ.  Với chiếc Honda, tôi đi khắp chốn.  Từ Sài Gòn vô Chợ Lớn, đến Phú Lâm, Khánh Hội, Tân Định, Gia Định, Lái Thiêu, Thủ Đức, .... không có nẻo nào tôi không tới, không có chỗ nào tôi không biết.  Có thể nói, tôi thuộc đường Sài Gòn như thuộc bản cửu chương. 
Cái thú nhất của bọn thanh niên chúng tôi mới lớn ngày đó là được làm tài xế cho một người đẹp, nhất là người đó lại là người yêu của mình thì thật là tuyệt vời.  Nàng ngồi sát vào mình, tay ôm eo ếch, ngực dựa vào lưng, hơi thở nhẹ vào gáy, thoảng mùi hương của da thịt, của mùi nước hoa, ... ui cha, cái cảm giác thật thần tiên, sướng chết đi được.
Xin cám ơn đời, xin cám ơn trời đã sinh ra phái nữ cho bọn đàn ông chúng tôi còn biết là đời đáng sống. 
Xin đại diện cho đám đàn ông, thanh niên cám ơn các bà, các cô thật nhiều.
Hồi đó, các cô phải ngồi hai chân một bên.  Có lẽ, chỉ có nước Việt Nam chúng ta là có kiểu ngồi độc đáo này.  Phải công nhận kiểu ngồi này làm cho người con gái thanh nhã, kiêu sa.  Các nước khác, các cô ngồi giống như các cậu, hai chân hai bên, nhìn làm sao ấy.
Mãi suy nghĩ vẩn vơ mà tôi tới cầu Bình Triệu hồi nào không biết.
Cũng như sáng hôm qua, sinh hoạt tại đây thật ồn ào náo nhiệt. 
Đường phố tràn ngập xe cộ qua lại, ngang dọc, hỗn độn, không một thứ tự nào cả.  Tôi phóng xe len lỏi giữa những đoàn xe hơi, xe gắn máy, xe đạp, xe xích lô, xe ba gác, và người đi bộ. 
Tuy hỗn độn nhưng vì tốc lực chậm nên tôi cũng dễ dàng luồn lách.  Cứ thấy chỗ nào trống là đâm xe nhào vô.  Giống như đi bộ vậy.
Cái phiền nhất của việc lái xe ở Sài Gòn là lúc quẹo trái.  Ở Mỹ, người ta có lane để quẹo trái, có đèn để quẹo trái. 
Ở Sài Gòn không vậy, tới ngã tư, khi muốn quẹo trái, thiên hạ lấn sang nửa phần đường đối diện (cái này mà làm ở Mỹ thì không vô nhà thương cũng ăn ticket), rồi lủi thẳng vô đoàn xe chạy ngược chiều và quẹo trái (nếu bạn chờ như ở Mỹ thì cả ngày cũng không quẹo được).  Khi bạn đâm vào đoàn xe ngược chiều, họ sẽ tự động lạng ra và tránh bạn.  Thoạt đầu, thấy thiên hạ làm tôi cũng thấy ơn ớn, vì lỡ thằng cha trước mặt mình nó không lạng ra mà cứ đâm thẳng thì mình chỉ có nước vô nhà thương.  Nhưng khổ cái nếu không làm vậy thì làm sao quẹo trái.  Thôi đành liều như thiên hạ.
Và sau khi thử một vài lần, tôi thấy cũng êm xuôi. 
Sáng hôm nay tôi mới có dịp nhìn kỹ và ôn lại đường phố Sài Gòn .  Hôm qua, ngồi đằng sau xe của Hiệp tôi không có cảm giác tự chủ.  Cho xe chạy lăng quăng hết các nẻo đường mà tôi đã từng đi qua .  Từ công trường con Rùa, rồi qua Duy Tân, trường Luật, trường Văn Khoa, chợ An Đông, nhà thờ Ngã Sáu, trường Chu Văn An, chợ Thái Bình, trường Hưng Đạo ... mỗi nơi là một kỷ niệm, mỗi chỗ là một ký ức.
Tôi cũng phục tôi thật, mười tám năm đã qua mà tôi còn nhớ được đường, không bị lạc.  Đôi khi tới một con đường bị đổi tên, tôi cũng hơi lọng cọng một chút .  Tuy nhiên, chỉ vài giây sau tôi đã nhận được phương hướng và xác định vị trí của tôi.
Móc tuí lấy quyển sổ nhỏ ghi địa chỉ của những tên bạn thân, tôi theo đó tìm đến nhà chúng.   Một nửa bạn tôi vẫn còn ở Sài Gòn,  một nửa đã vượt biên hay xuất ngoại.  Một thằng qua đời vì bệnh, một thằng bỏ xác trong tù.
Tôi ghé Khanh trước .  Nó ở ngay trên mặt tiền đường Phan Thanh Giản, nay là đường Điện Biên Phủ .  Khanh há hốc mồm kinh ngạc khi thấy tôi dựng chiếc Honda trước cửa nhà nó . 
Nó chạy tới ôm chầm lấy tôi, nghẹn lời:
-Sỹ phải không ?  Trời ơi, mày về hồi nào ?  Mày trắng và mập hơn ngày xưa, chút nữa là tao nhận không ra nếu không nhờ cái trán của mày .
Tôi ôm nó mà cũng nghẹn lời .  Bạn bè lâu ngày gặp nhau, tay bắt mặt mừng.  Tình cảm dâng tràn, mừng mừng, tủi tủi.    
Một buổi tiệc dã chiến đã được tổ chức thật nhanh, những tên bạn còn sót lại được thông báo và chỉ hơn giờ sau đó, chúng tôi đã cùng nhau ăn uống vui vẻ tại nhà của Khanh. 
Chúng tôi kể cho nhau nghe những vui buồn, những kỷ niệm trong thời còn đi học, và những diễn tiến trong cuộc đời sau cái ngày định mệnh 30 tháng 4. 
Định mệnh đó đã tách rời anh em chúng tôi, phân tán cuộc đời mỗi đứa.
Hầu hết các bạn tôi đều có gia đình, ngoại trừ Thắng là còn độc thân.  Nhưng có lẽ chẳng bao lâu  nó sẽ không còn độc thân vì có một cô từ Mỹ về đã chịu ký bản án chung thân với nó.  Nó đang làm thủ tục để qua Mỹ theo diện hôn phu.
Té ra, không chỉ các anh Việt Kiều về nước kiếm vợ mà còn có những cô Việt Kiều về nước kiếm chồng nữa.
Sau bữa tiệc, tôi về nhà Tân, một tên bạn thân ở Phan Sào Nam, để nghỉ ngơi và tắm rửa trước khi đến gặp Bích Vân.  Hai vợ chồng nó cũng có được một ngôi nhà nhỏ, khang trang trong một con hẻm trên đường Trần Quốc Tuấn mà bây giờ gọi là đường 3 tháng 2.
Cuộc sống của Tân và Hương tương đối thoải mái.  Tân mở tiệm bán thuốc tây, Hương thì đang làm cho một công ty du lịch.  Tụi nó mới lấy nhau chưa được hai năm lại không có con nên rảnh rỗi.  Mức sống của tụi nó nếu so với tiêu chuẩn Mỹ thì không bằng, nhưng so với Việt Nam, coi như cũng được trung lưu.
Ở chơi với Tân và Hương đến chiều, tôi từ giã chúng để đến Bích Vân.  Tân bắt tay tôi xiết chặt và dặn tôi trở lại thăm chúng trong những ngày tôi còn ở Sài Gòn.  Tôi bảo chúng đừng lo, trong vài tuần tới, tôi sẽ còn gặp chúng dài dài.
Tôi phóng xe về hướng Sài Gòn, không quên ghé tiệm hoa và mua cho Bích Vân  một chục hồng nhung đỏ thắm.
Mặt trời lúc này đã khuất sau những căn cao ốc, để lại những vệt nắng chiều vàng vọt trên các ngọn cây.
Trên đường đến nhà Bích Vân tôi cảm thấy lòng rộn rã.

Tay cầm bó hoa bước vào tiệm sơn mài, tôi nhìn quanh hy vọng sẽ thấy Bích Vân.  Trong tiệm vắng tanh ngoài một người đàn ông ngồi sau cái bàn giấy.  Thấy có khách, ông đứng dậy lên tiếng:
-Chào ông, mời ông vào xem tranh.
Tôi nói nhanh:
-Dạ thưa bác cháu là Sỹ.  Cháu muốn gặp cô Bích Vân.
Ông reo lên:
-À cậu Sỹ.  Bích Vân đang sửa soạn trên gác.   Nó có dặn tôi rằng nếu cậu đến bảo cậu chờ nó một chút.  Tôi là bố nó, mời cậu ngồi.
-Dạ cám ơn bác
Tôi ngồi xuống cái ghế đối diện với ông .  Người đàn ông trước mặt tôi tuổi khoảng trên dưới 70, tuy mái tóc bạc trắng nhưng gương mặt ông nhìn còn trẻ, ánh mắt còn rất cương nghị.
Ông rót cho tôi một ly nước trà:
-Mời cậu dùng trà.  Bích Vân nói với tôi cậu là Việt Kiều mới về thăm nhà, đúng không?
Đưa tay nhận ly trà, tôi đáp:
-Dạ thưa bác vâng.  Cháu vừa về hôm sáng thứ  Sáu.  Mười tám năm rồi cháu mới trở lại Sài Gòn.  Cháu về ở đến qua Tết thì trở lại Mỹ.
Ông nhìn tôi, hỏi:
-Ở Hoa Kỳ cậu ở bang nào?
-Dạ thưa bác cháu ở California.
-À, chỗ đông người Việt định cư .  Tôi nghe nói bây giờ bên ấy cũng không khác ở đây.  Có đủ hàng quán, thức ăn Việt , sách báo tiếng Việt, có phải thế không?
-Dạ thưa bác vâng.   Nơi cháu ở chỉ cách trung tâm buôn bán vài cây số.
-Thế về đây cậu thấy Sài Gòn ngày nay thế nào?  Có khác ngày xưa không?
-Dạ thưa bác, cháu thấy Sài Gòn bây giờ cũng không thay đổi lắm.  Chỉ đông người, xô bồ hơn thôi.  Khi cháu rời Việt Nam thì Sài Gòn chỉ có khoảng 3 triệu dân.  Bây giờ có lẽ phải hơn 5 hay 6 triệu.
-Cậu nói rằng mười tám năm rồi cậu mới trở lại Sài Gòn.  Cậu ra nước ngoài năm 75?
-Dạ thưa bác, vâng
-Thế ngày xưa cậu ở đâu?
Tôi uống ngụm nước trà lấy giọng:
-Dạ, gia đình cháu ở trên đường Minh Mạng, khoảng giữa ngã sáu và ngã bảy, đối diện với chùa Hưng Long.  Trước giải phóng, bố cháu buôn bán đồ gỗ.
Ông chợt nhìn tôi một lúc, nhíu mày suy nghĩ, rồi hỏi:
-Nhà cậu bán đồ gỗ trên đường Minh Mạng?
-Dạ vâng.
-Tên hiệu là gì?
-Dạ thưa bác, cửa hàng của ba cháu lấy tên là Văn Lang.
Ông chợt kêu lên thảng thốt:
-Cậu là con ông Văn  Lang?  Tôi biết ba cậu, và có lẽ tôi cũng biết cậu nữa.
Tôi ngạc nhiên: 
-Bác biết bố cháu?
-Ừ, tôi biết ông Văn Lang.  Cậu tên gì nhỉ?  Mới đấy mà tôi lại quên mất rồi.  Rõ chán, cái tuổi già ấy mà.
-Dạ cháu tên Sỹ.  Trần Quốc Sỹ. 
Ông vỗ đùi:
-Đúng rồi, cậu Sỹ, thảo nào lúc nãy tôi nhìn cậu thấy có nét quen quen.  Cậu có người em trai tên Sơn và cô em gái thên Thảo, đúng không?
Tôi vẫn chưa hết ngạc nhiên:
-Dạ vâng.  Thưa bác, cháu vẫn không hiểu, bác quen với gia đình cháu như thế nào?
Ông không trả lời tôi mà lại lẩm bẩm:
-Ba mươi  năm, ba mươi  năm rồi, nhanh quá ...
-Dạ bác nói gì cơ ạ?
Ông lại nhìn tôi một lúc rồi nói:
- Thật không ngờ có ngày tôi lại gặp cậu.  Thật không ngờ... 
Nghe ông nói, tôi vẫn còn ngỡ ngàng.   Tôi nhìn ông thật kỹ, cố gắng moi móc trí  nhớ của mình để xem  đã gặp ông bao giờ chưa,  nhưng tôi không thể nào nhớ được.
Ông là ai mà biết rõ về gia đình tôi như vậy?
Tôi chưa kịp hỏi thì ông đã lên tiếng:
-Cậu không nhớ tôi chứ tôi nhớ cậu rõ lắm.  Ngày đó, cậu chỉ là một đứa bé 12 tuổi.  Để tôi nhắc lại một vài điều may ra có thể giúp gợi lại trí nhớ của cậu.  Cậu có còn giữ cây thánh giá tôi cho cậu không?
Cây thánh giá? Cây thánh giá? Tôi lặng nhìn ông.  Cây thánh giá...  Cây thánh giá ...
À thôi, tôi nhớ ra rồi.  Tôi lặng nhìn ông lần nữa. 
Không thể nào! không thể nào!
Rồi bỗng nhiên mọi việc chợt hiện lên rõ ràng trong trí óc của tôi như một cuộn phim cũ chiếu chậm ...
Năm đó, tôi mới 12 tuổi, đang học đệ lục ở Phan Sào Nam.  Một hôm, bố tôi dẫn về nhà một người đàn ông lạ mặt, gọi ba anh em chúng tôi đến và nói:
-Đây là bác Tuệ, bạn của bố.  Từ nay, mỗi chiều chủ nhật bác sẽ đến đây để giảng dạy cho các con về Chúa Giê-su và Mẹ Maria.  Bố muốn chúng con tìm hiểu về đạo Công Giáo và bác Tuệ sẽ giúp chúng con.
Và từ đó, mỗi chiều Chủ Nhật bác Tuệ đến nhà nói chuyện với chúng tôi về Đức Chúa Trời, Chúa Giê-Su và Mẹ Maria.  Bác cho anh em chúng tôi mỗi đứa một cây thánh giá nhỏ, một quyển kinh thánh và một chuỗi tràng hạt.   Nhưng vì bản tánh con nít ham chơi, chúng tôi học đạo với bác chỉ được vài tháng đầu là còn đều đặn, sau đó, chúng tôi tìm cách lẩn trốn.  Bác đến nhưng tôi không có ở nhà vì cứ trưa Chủ Nhật, trước khi bác tới là tôi đã trốn vào trong xóm chơi cho đến chiều tối mới về.
Bố tôi vì bận buôn bán nên cũng chẳng để ý.   Dần dà bác nản chí và bỏ cuộc.  Từ đó về sau tôi không gặp lại bác nữa, cho đến ngày hôm nay .  Tôi nghe bố tôi nói là bác có cửa hàng bán tranh trên Sài Gòn, thế thôi. 
Cây thánh giá, quyển kinh thánh và chuỗi tràng hạt bác cho, tôi đã bỏ vào một cái hộp sắt để trong tủ áo.  Sau ngày tôi ra đi, những đồ đạc của tôi để lại không biết ai cất giữ.  Tôi định bụng chiều về hỏi Hiệp về chuyện này.
Tôi reo lên:
-A, cháu nhớ ra rồi.  Bác Tuệ, bác là bác Tuệ phải không?
Ông cười lớn:
-Haha, đúng rồi, tôi là Tuệ đây.  Không ngờ chúng ta lại có duyên gặp lại nhau như thế này.  Bố cậu khoẻ không? Bây giờ bố ở đâu? Còn ở Minh Mạng không?
-Dạ thưa bác, cám ơn bác bố cháu vẫn khoẻ.  Sau giải phóng, bố cháu bị đánh tư sản và vượt biên ra nước ngoài năm 79.  Hiện nay bố cháu sống ở Thụy Sĩ với mấy đứa em của cháu.
Tôi mở khuy áo trên, lôi ra cây thánh giá vàng đeo trên cổ, nâng lên cho bác xem và nói:
-Cháu không còn giữ cây thánh giá của bác, nhưng cháu có cây thánh giá này.  Cháu lập gia đình với một người Công Giáo và trở lại đạo năm 79.  Cháu được Cha N. thuộc Dòng Chúa Cứu Thế rửa tội và đã làm con Thiên Chúa được 14 năm rồi.
Ông đứng lên vỗ vai tôi:
-Tốt, tốt lắm.  Tôi thành thật chúc mừng cậu.
-Dạ, cháu cũng cám ơn bác và xin bác tha lỗi cho anh em chúng cháu về những gì không phải trong quá khứ. Bác đã bỏ thì giờ và công sức ra với anh em chúng cháu mà chúng cháu lại phụ lòng bác.  Cháu thật ân hận.
-Thôi chúng ta nên quên chuyện đó đi.  Âu chẳng qua đó cũng là do sự sắp đặt của Thiên Chúa.  Lúc nào cậu có điện cho ông Văn Lang, cho tôi gởi lời thăm.
Bỗng có tiếng chân bước trên cầu thang.  Tôi nhìn lên, Bích Vân tươi mát trong cái quần jean và chiếc aó thun bó sát màu hồng nhạt đang từ trên bước xuống.  Nàng nở một nụ cười thật tươi:
-Anh đến lâu chưa?  Xin lỗi đã để anh chờ.  Anh biết bọn đàn bà con gái tụi em mà, không bao giờ đúng giờ được.  Có chuyện gì vui mà em nghe ba và anh cười lớn thế?
Tôi nói:
-Không sao, anh đang thưa chuyện với ba em.  Em không thể tin được những điều anh sắp nói cho em nghe đâu.
-Điều gì?
-Không ngờ anh và ba em ...
Bác Tuệ cướp lời tôi:
-Ba với bố anh Sỹ là bạn thơ.  Ba biết anh Sỹ từ ngày anh còn bé.
Đến lượt Bích Vân tròn mắt:
-Thật không?  Ba biết anh Sỹ từ trước?
-Ừ, con thấy có lạ không?
Tôi giải thích:
-Bác Tuệ đến nhà dạy đạo cho anh.  Nhưng vì ngày đó anh chưa có ơn, lại ham chơi nên không được vào nhà Chúa.
Bác Tuệ cười nói:
-Đúng là quả đất tròn.  Những sự việc Thiên Chúa sắp đặt chúng ta không thể biết được.
Rồi ông quay sang Bích Vân:
-Thôi hai đứa đi chơi kẻo trễ.  Nhớ về sớm nhé .
-Dạ vâng, cháu sẽ đưa Bích Vân về sớm.  Xin phép bác chúng cháu đi.
Tôi đưa bó hoa cho Bích Vân.  Nàng cầm lấy bỏ vào cái bình thủy tinh, đổ nước và để lên mặt bàn giấy. 
-Cám ơn anh, hoa đẹp quá.  Mình đi nhé anh.
Tôi cúi đầu chào bác Tuệ một lần nữa rồi cùng Bích Vân bước ra cửa,  trong lòng vẫn chưa hết ngỡ ngàng vì những sự việc vừa xảy ra .

Tôi cho xe chạy chầm chậm trên con đường Lê Thánh Tôn với những hàng cây cao rợp bóng.  Phố xá đã bắt đầu lên đèn.  Bích Vân ngồi sau ôm ngang eo ếch, áp ngực sát vào lưng tôi.  Cảm giác êm êm của bộ ngực vun tròn, đầy đặn và mùi nước hoa thoang thoảng khiến tôi lâng lâng, ngây ngất.
Tôi hỏi nàng trong tiếng gió:
-Bây giờ mình đi đâu?
-Anh đói chưa?  Nếu đói thì mình đi ăn, còn không mình chạy một vòng phố xá để anh được thấy Sài Gòn ngày nay.
-Anh cũng chưa thấy đói lắm.  Trưa mới ăn một bụng với mấy tên bạn.  Hồi sáng đến giờ anh cũng đã làm mấy vòng Sài Gòn rồi, cũng không có gì để xem.  Hay là mình ra bến Bạch Đằng nhé?
-Vâng, tuỳ anh.
Tôi quẹo trên đường Tự Do, nay là Đồng Khởi, thẳng đường ra bến Bạch Đằng.  Tìm chỗ gởi xe, tôi và Bích Vân  chầm chậm bước dọc theo bờ sông. 
Gió sông thổi lồng lộng, làm rối bời mái tóc ngắn ngang vai của nàng.
Một chút im lặng xen giữa hai đứa.
Tôi không biết Bích Vân đang nghĩ gì trong đầu nhưng trong lòng tôi đang dâng lên một nỗi bức xức, không yên.  Tôi là người đàn ông đã có gia đình, đang đi dạo chơi bên cạnh một người con gái xinh đẹp, có lẽ còn độc thân. 
Tuy rằng tôi đã dặn lòng là chỉ xem Bích Vân như một người bạn, hay một người em và tôi đã vạch cho mình một lằn giới hạn không thể vượt qua, nhưng thú thật, tôi không biết mình có thể giữ được không.  Lúc chiều, tôi có nghĩ đến vấn đề này nhưng lúc đó, tôi cảm thấy rất dửng dưng, chẳng cho  là việc quan trọng.   
Bây giờ, chạm thực tế tôi mới thấy chuyện không dễ như vậy.  Trong lòng tôi một trận chiến ác, thiện đang sắp sửa bùng nổ.
Bích Vân bước nhẹ bên tôi, đầu hơi cúi, bỗng quay nhìn lên hỏi:
-Anh đang nghĩ gì?
Tôi bối rối, phóng tầm mắt về bên kia bờ sông, đáp nhỏ:
-Anh đang nghĩ về em, anh đang nghĩ về anh ... có lẽ anh không nên mời em đi ăn tối nay...
-Anh hối hận đã gặp em?
-Không, em hiểu lầm anh rồi.  Anh không hối hận đã gặp em nhưng ...
-Nhưng sao?
Tôi đứng lại, quay nhìn thẳng vào mắt Bích Vân, trầm giọng:
-Em có biết anh đã có vợ và một đứa con gái tuổi mười ba không?
Bích Vân cười nhẹ:
-Em đã biết anh là người có gia đình từ sáng hôm qua.  Chiếc nhẫn trên tay anh đã cho em biết điều đó.  Thế thì đã sao?
-Em không ngại?
Bích Vân cười ròn:
-Việc gì phải ngại?  Làm bạn với nhau một tối, đi ăn với nhau một bữa không phải là tội ác.  Nếu em ngại, em đã chẳng nhận lời đi ăn với anh.  Anh Việt Kiều ơi, bây giờ là năm 1993 rồi không còn là năm 1960 nữa, anh nên cởi mở hơn một chút.
Tôi ngạc nhiên vì những lời nói của Bích Vân.  Không ngờ nàng có lối suy nghĩ buông thả như vậy.  Tôi tưởng tôi là người sống ở nước ngoài, tôi phải là người có đầu óc tiến bộ, cởi mở hơn người trong nước.  Tôi đã lầm.  Bích Vân còn phóng khoáng hơn tôi nhiều.
Tôi cảm thấy yên dạ chút xíu, tuy vẫn còn một chút mặc cảm tội lỗi.
Tôi nhìn thẳng vào mắt nàng:
-Anh hỏi em câu này có hơi tò mò, hy vọng em không phật ý.  Được không?
-Anh cứ hỏi.
-Em lập gia đình chưa?  Em không đeo nhẫn nên anh đoán là em còn độc thân.  Đúng không? Em chưa cho anh biết về em?
Bích Vân chỉ cái băng ghế đá, ngồi xuống .  Tôi ngồi cạnh bên nàng, chờ đợi . 
Bích Vân giọng thoáng buồn:
-Em là goá phụ đã hơn mười năm. Em sống với ba.
-Ồ, anh không biết.  Anh thành thật chia buồn cùng em.  Thế còn mẹ em?
-Mẹ em mất năm em còn ở trung học.  Em còn một người anh trai cũng có tiệm bán tranh sơn mài ở Sài Gòn.  Mẹ mất đi, bố đã già nên em phải thay bố trông coi tiệm.  Vì quay cuồng với công việc làm ăn, em chẳng có thì giờ nghĩ đến bản thân, hay nói một cách khác, em chẳng thiết gì đến chuyện đi thêm bước nữa.
-Em còn trẻ đẹp, cũng nên nghĩ đến mình một chút.  Đừng phí tuổi xuân.  Phải chi ...
Tôi bỏ lửng câu nói, Bích Vân như đoán biết điều tôi muốn nói, nheo mắt nhìn tôi cười nhẹ:
-Ừ, phải chi anh chưa có gia đình nhỉ, em sẽ xin làm người yêu của anh. Chúng ta sẽ thành đôi tình nhân thật đẹp.  Chúng ta sẽ hạnh phúc.
-Em nghĩ thế?
-Tại sao không?
-Anh không được như em nghĩ đâu.  Chơi với anh em sẽ hối hận.  Nhưng mà thôi, tại sao chúng ta lại nói chuyện không tưởng như vậy?  Kể tiếp cho anh nghe thêm về em đi.
Bích Vân chậm rãi:
-Ba mẹ em có hai người con.  Anh Việt năm nay ba mươi sáu, hơn em hai tuổi, đã lập gia đình và có hai cháu trai.  Riêng em, sau khi mẹ mất, em sống với ba và giúp ba trông coi cửa hàng.  Xong tú tài, em ghi tên vào Luật nhưng được vài năm thì bỏ.
Tôi ngắt lời nàng:
-Em học trung học ở đâu?
-Anh biết gia đình em theo đạo Công Giáo nên em học ở Nguyễn Bá Tòng
-À, trường này thì anh biết.  Hồi còn học Hưng Đạo, anh cũng thường hay đứng cột đèn trước cổng trường trong giờ tan học lắm.  À quên, em đang kể chuyện, anh xin lỗi .
Bích Vân kể tiếp:
-Năm 78, em gặp một người đàn ông tên Hiền trong một bữa tiệc sinh nhật của một đứa bạn.  Trước 75 anh là một quân nhân tòng sự tại Bộ Tổng Tham Mưu.  Chúng em yêu nhau  và kết hôn với nhau cuối năm 80.  Giữa năm 82,  anh Hiền vượt biên một mình.  Em muốn đi chung nhưng anh không chịu vì sợ nguy hiểm.  Anh định rằng qua được xứ tự do sẽ làm hồ sơ bão lãnh cho em đi chính thức.  Em chờ mòn mỏi gần ba năm trời nhưng không có tin tức gì của anh cả.  Cho đến một hôm, em tình gặp được một người, người này có thân nhân cùng đi với chuyến tàu của anh, chị cho em biết là cả chuyến đi bị đắm ngoài khơi và không ai sống sót.  Từ ngày đó tới nay, như anh đã biết, em sống đời độc thân với ba em.   Đôi khi em tự trách em, phải chi em quyết chí đòi đi theo anh Hiền ngày đó thì có lẽ bây giờ tụi em đang bên nhau tại một nơi an bình nào đó.
Tôi an ủi nàng:
-Sống chết là do sự sắp đặt của Thiên Chúa, chúng ta không thay đổi được.  Em nghĩ xem, nếu không có em, bây giờ bố em buồn biết chừng nào.
-Anh nói đúng, cũng vì nghĩ đến vấn đề này mà em không muốn đi thêm bước nữa.  Em không nỡ để ba sống hiu quạnh một mình.
-Em vẫn có thể về sống chung với bố sau khi đã lập gia đình.
Bích Vân cười gượng:
-Cũng khó lắm anh.  Làm phận gái phải theo chồng.  Thí dụ em gặp một người ở nước ngoài như anh, không lẽ chồng một nơi, vợ một nơi?
-Thì em bảo lãnh cho bố ra nước ngoài.
-Anh không biết bố em.  Ông nhất định không chịu rời quê hương.  Ông nói, tao sinh ra ở Việt Nam, tao phải chết ở Việt Nam.  Vả lại, ông muốn được chết và chôn bên cạnh mẹ em.
-Còn anh Việt? Anh cũng có thể lo cho bố được.
-Anh Việt còn gia đình của anh ấy.  Ba em không mấy hợp với cô con dâu.  Ông cụ coi vậy mà gàn lắm anh ạ.
-Vậy chẳng lẽ em đành ở vậy hay sao?
Bích Vân thở dài:
-Em biết làm sao được.
-Em còn trẻ đẹp lại thông minh, quán xuyến .  Anh tin là em sẽ tìm được người xứng đáng ở Sài Gòn này. 
-Cám ơn anh đã an ủi em, nhưng em không thấy điều đó sẽ xảy ra.
-Chưa xảy ra không có nghĩa là sẽ không xảy ra...
Bích Vân bỗng hỏi tôi:
-Hết chuyện của em.  Thế còn anh? Anh cũng chưa cho em biết gì về anh cả?
Tôi cười:
-Chuyện của anh chán phèo, chẳng có gì đặc biệt.
-Nhưng em muốn nghe.
-Thật không?
-Thật chứ.  Kể cho em nghe đi.
-Được rồi anh sẽ kể cho em nghe.  Anh sinh ra ở miền Bắc VN, di cư vô Nam năm anh mới ba tuổi.  Sống ở Sài Gòn 20 năm, đi lính Không Quân được 5 năm, qua Mỹ được 18 năm, lấy vợ được 14 năm, làm nghề Kỹ Sư được 8 năm ...
Bích Vân bấu tôi một cái nhẹ,  ngắt lời tôi:
-Thôi, em không muốn nghe tiểu sử của anh đâu, em muốn nghe chuyện tình của anh cơ.
Tôi cười:
-Em muốn nghe chuyện tình của anh?
-Vâng, anh kể đi
-OK, năm 15 tuổi anh yêu thầm một nàng con gái tên Mai Anh, khi anh còn học đệ Ngũ.  Anh chưa kịp tỏ tình thì nàng đã nghỉ học và dọn nhà đi nơi khác.  Đó là mối tình thứ nhất hay còn gọi là mối tình con nít của anh.   Năm 20 tuổi, anh yêu một nàng con gái tên Ngọc Anh, nhưng vì hoàn cảnh gia đình, và vì anh tự ái hão của một thằng con trai mới lớn, anh đã đánh mất nàng.  Sau đó anh gặp Minh Trang, nhưng cũng chỉ được 6 tháng thì hai đứa chia tay.  Qua Mỹ năm 75 anh cặp bồ với vài cô nước ngoài với mục đích để khoả lấp sự trống vắng trong lòng và cũng để giải quyết vấn đề sinh lý.  Năm 27 tuổi, anh gặp Dung khi đi sinh hoạt nhóm trẻ, và vì không chịu nổi sự cô đơn trên đất lạ quê người, anh đã vội vã kết hôn với nàng.  Anh và Dung sống với nhau đến nay được 14 năm và có một cô con gái năm nay 13 tuổi.
-Anh có được hạnh phúc không?
-Anh và Dung không cùng cá tính, sở thích.  Những năm đầu thì còn mặn nồng, nhưng càng ngày càng phai nhạt.  Thú thật với em, hai đứa sống với nhau vì nghĩa nhiều hơn vì tình.  Anh chấp nhận với cuộc sống hiện tại, phần lớn vì đứa con gái của anh, mặc dù đôi khi anh tự trách mình đã quá vội vàng trong vấn đề hôn nhân.  Cùng tận trong tim, có lẽ anh vẫn còn nhớ và yêu Ngọc Anh ...
-Chị Ngọc Anh bây giờ ra sao, anh có biết không?
-Anh mới đến thăm Ngọc Anh chiều hôm qua.  Nàng đã là hai con thiếu phụ rồi.  Anh và nàng bây giờ chỉ còn là quá khứ.
Bích Vân trêu tôi:
-Tiếc không?
Tôi cười gượng:
-Cũng hơi hơi...
-Tội nghiệp chưa ? Ừ nhỉ, phải chi ...
Bích Vân bỗng nhìn tôi với đôi mắt thật dịu dàng.  Ánh mắt chứa đựng một sự trìu mến và như đang thầm nói với tôi một điều gì. 
Tôi bối rối, quay mặt ra bờ sông để tránh ánh mắt thiết tha, trìu mến ấy.
Gió sông lồng lộng thổi, giòng nước sông Sài Gòn vẫn lờ lững trôi. Lòng tôi đang ngổn ngang với những cảm xúc trái ngược .

Im lặng lại trở về với hai đứa ...
Bỗng Bích Vân đứng lên, cầm tay tôi kéo đi:
-Chúng ta đi ăn thôi. Em đói bụng rồi.
Mắt tôi hướng về chiếc tàu nổi bên bờ sông.  Tôi đề nghị:
-OK, mình đi ăn ở nhà hàng nổi kia nhé.
Bích Vân lắc đầu:
-Đừng tới đó.  Cái tàu nổi đó chỉ có hình thức bề ngoài.   Khách đi ăn ở đó chỉ có tính cách phô trương, khoe của.  Thức ăn đã đắt lại không ngon.  Để em dẫn anh đi chỗ này, giá bình dân mà đồ ăn thì khỏi chê.  Em bảo đảm.
Chúng tôi trở lại chỗ lấy xe.  Bích Vân chỉ đường cho tôi đi về hướng chợ Tân Định trên đường Hai Bà Trưng.  Tới ngã ba Đinh Công Tráng bên hông chợ, nàng bảo tôi quẹo phải rồi dừng lại trước một con hẻm.
A, thì ra Bích Vân đưa tôi đến một quán ăn lộ thiên.  Ở đầu hẻm, thoạt nhìn tưởng quán rất nhỏ nhưng khi bước vào bên trong tôi mới thấy nó lớn.  Qua con hẻm với những hàng bếp than hồng san sát là một khoảng sân thật rộng tráng xi-măng, được dùng làm nơi ăn uống.  Thiên hạ ngồi chật trên những chiếc ghế đẩu với những chiếc bàn vuông thấp, ăn uống, cười nói vui vẻ.  Nhìn quanh,  tôi ướm chừng cũng phải trên trăm người.
Bích Vân nắm tay kéo tôi len lỏi giữa đám người đang ăn uống đến một bàn trống trong góc.
Nàng chỉ chiếc ghế đẩu bảo tôi ngồi rồi giới thiệu:
-Ở đây họ sở trường những món nướng.  Tôm nướng, cua nướng, chả cá, bún chả, nem nướng và bánh xèo.  Họ cũng có các loại bún khô và bún nước.  Anh thích ăn gì?
Thú thật, trong đời tôi, đây là lần đầu tiên tôi bị đóng vai thụ động với một người con gái.  Thường thường, với những cô  khác, tôi đóng vai chủ động: tìm chỗ ăn, gọi thức ăn và săn sóc người đẹp. 
Ngược lại, bây giờ tôi đang được một người đẹp săn sóc.  Cũng thấy vui vui.
Tôi cười bảo Bích Vân:
-Em gọi thức ăn đi.  Em thích ăn món gì, anh ăn món đó.  Anh dễ ăn lắm.
-Em đề nghị mình gọi hai cái bánh xèo, một phần bún chả và một tô bún ốc.  Hai đứa mình chia nhau ăn chắc cũng đủ.
-Dư đi chứ.
Tôi ra dấu gọi người hầu bàn và đặt thức ăn, không quên gọi cho Bích Vân một ly cam vắt và cho tôi một chai bia lạnh.
Tôi hỏi:
-Làm sao em biết chỗ này? Em có thường đi ăn ở đây không?
-Hồi còn đi học, em và mấy nhỏ bạn hay đi ăn ở đây lắm.  Bây giờ thỉnh thoảng em cũng tới.
Một lát sau, người hầu bàn mang thức ăn ra.  Mùi thịt nướng, chả nướng xông lên ngào ngạt.  Tô bún riêu và dĩa bánh xèo trông thật hấp dẫn.
Tôi múc cho Bích Vân chén bún.
-Chúng ta ăn bún trước nhé?
-Vâng
Bích Vân nói đúng, thức ăn ở đây ngon tuyệt, giá cả lại nhẹ nhàng nữa .  Cả bữa ăn, chưa đến 5 đô .  Thật khó tưởng tượng .
Sau khi thanh toán hết các món ăn, thêm mỗi đứa một ly kem, tôi bảo Bích Vân:
-No rồi, bây giờ mình về nhé em
Bích Vân nhìn đồng hồ tay, đáp:
-Mới 9 giờ.  Còn sớm quá.  Em nói với ba mình sẽ về nhà trước nửa đêm.  Em muốn đi nghe nhạc, lâu lắm rồi em chưa bước chân vào vũ trường.  Anh đưa em đi nhé.
-OK, nhưng mà đi đâu? Anh không biết vũ trường nào ở đây cả .
-Sài Gòn bây giờ cũng có vài vũ trường, nhưng hầu hết họ chơi nhạc mới, new wave, chỉ có Queen Bee là còn nhạc tour.  Mình đi Queen Bee nghe anh?
-Ồ, Queen Bee thì anh biết, trong thương xá Eden phải không?  Trước giải phóng, anh có đến đó một lần.  Hồi đó, tụi anh đâu có tiền đi vũ trường, ngứa chân thì tìm đến các party tại gia, hoặc sang lắm là đến các lớp dạy khiêu vũ nhảy ké.
-Anh có lẽ nhảy giỏi?
-Biết thôi chứ không giỏi.  Ở bên Mỹ, thỉnh thoảng cuối tuần anh và Dung cũng đi nghe nhạc.  Em thường đi vũ trường không ?
-Ngày xưa còn anh Hiền, tụi em đi thường, nhưng sau này em không còn hứng thú nữa.  Nhưng đêm nay em lại muốn khiêu vũ với anh.
-OK, thôi mình đi nhé.
Chúng tôi lên xe trở về hướng Sài Gòn .  Ngoài đường xe cộ vẫn ngược xuôi, qua lại .

Tuy là tối Chủ Nhật nhưng Queen Bee cũng khá đông dân ghiền nhảy đầm.  Sàn nhảy chật ních người. 
Một điều tôi vẫn thắc mắc từ mấy ngày nay là với tình hình kinh tế Việt Nam như hiện nay, lương đồng quân cho một đầu người là 30 mỹ kim một tháng, chưa được 400 mỹ kim một năm, nhưng không hiểu thiên hạ lấy tiền đâu mà tiêu xài như vậy.  Cứ nhìn các nhà hàng, các quán ăn, các thí điểm ăn chơi thì biết.  Quán lớn, quán nhỏ, nhà hàng bậc trung, bậc sang đều chật ních.  Ở đâu cũng thấy thiên hạ ăn uống phè phỡn. Ngay cả vũ trường.
Tôi không thể nào hiểu nổi.
Sau khi kiếm được một bàn trong góc, tôi dìu Bích Vân ra sàn nhảy.  Tiếng nhạc du dương,  trữ tình cùng ánh sáng muôn màu, huyền ảo lung linh đã đưa chúng tôi vào cõi mộng.  Tôi và Bích Vân nhảy liên tiếp hết bản này sang bản khác, say đắm, miên man với những bước nhảy , dìu nhau theo điệu nhạc bồng bềnh.
Sau hơn hai tiếng đồng hồ khiêu vũ, tôi chợt nhớ là mình phải đưa Bích Vân về. 
Tôi bảo nàng:
-Gần mười hai giờ đêm rồi, anh phải đưa em về nhé kẽo bố mong.
Bích Vân có vẻ thất vọng:
-Tới giờ về rồi hả anh?  Thời gian đi nhanh quá.  Em chưa muốn về.
-Không được, anh đã hứa với bố là đưa em về sớm.
Ban nhạc bỗng trổi một nhạc phẩm slow quen thuộc với những nốt nhạc thật trữ tình. 
Bích Vân nũng nịu:
-Nhà em chỉ cách đây năm phút.  Nhảy với em một bản nữa nhé?  Một bản này thôi, nghe anh?
-Ừ bản này nữa thôi nhé.
Tôi lại dìu Bích Vân ra sàn nhảy.  Nàng quàng hai tay ôm cổ, ép người sát vào tôi.  Tôi vòng tay ôm ngang cái eo thon của nàng, xiết mạnh, bước nhẹ theo điệu nhạc.  Hơi thở ấm của nàng, mùi nước hoa nhè nhẹ, trộn lẫn với cảm giác êm ái nơi vùng ngực đem lại cho tôi những cảm giác khó diễn tả.  Bích Vân dựa đầu vào vai tôi mắt lim dim. 
Những âm thanh trầm bỗng, réo rắt của tiếng đàn,tiếng trống trộn lẫn với tiếng hát vút cao của cô ca sĩ   xoáy cuộn chung quanh, chan hoà, vang động khắp nơi.
Tôi đang nhắm mắt  thả hồn theo tiếng nhạc thì bỗng Bích Vân ghì đầu tôi xuống và đột nhiên hôn tôi thật mạnh bạo.  Đôi môi Bích Vân gắn chặt vào môi tôi, cái lưỡi mềm mại của nàng lướt nhẹ, chạm và lưỡi tôi, êm ái.  Vì bất ngờ nên tôi không làm sao hơn được ngoài việc trân người tận hưởng những cảm giác thật đê mê, chất ngất đang len lỏi vào trong từng cơ thịt của thân thể.
Người Bích Vân run lên từng hồi, nàng ôm tôi sát hơn, chặt hơn, hơi thở nhanh hơn, dồn dập hơn. 
Thời gian, không gian chợt như cô đọng lại. 
Tôi không còn cảm giác của những sự việc chung quanh.
Chúng tôi hôn nhau say đắm cho đến khi ban nhạc đánh những nốt cuối của bài tình ca và những cặp trai gái lục tục trở về bàn. 
Bích Vân buông tôi ra, mỉm cười, mặt ửng đỏ, ghé tai tôi thì thầm:
-Cám ơn anh thật nhiều . Cám ơn anh đã cho em một buổi tối thật tuyệt vời.
-Không, anh phải cám ơn em mới đúng.
Tôi kéo Bích Vân sát vào mình, hôn nhẹ lên mái tóc nàng, rôì dìu nàng ra cửa.
Ngoài trời dịu mát . Tôi và Bích Vân chậm bước bên nhau về chỗ lấy xe . Bầu trời thật trong với những cụm mây trắng lãng đãng. 
Trên tít từng cao, muôn ngàn vì tinh tú lấp lánh như những hạt kim cương vô giá. 
Sài Gòn đang đắm chìm trong giấc ngủ .

Khi tôi đưa Bích Vân về đến nhà, bác Tuệ vẫn còn thức ra mở cửa.  Ông nhìn chúng tôi cười nhân hậu:
-Hai đứa đi chơi vui không?
-Dạ thưa bác, cháu và Bích Vân  đi ăn bún chả Tân Định và đi nghe nhạc ở Queen Bee.  Bác chưa ngủ ạ ?
-Chưa, tôi đi ngủ trễ lắm.  Già rồi nên ngủ ít.
Tôi cúi đầu chào ông:
-Bây giờ cháu xin phép bác cháu phải về.
-Cậu ở khách sạn nào?
-Dạ không, cháu ở Bình Dương với mẹ và các em.
Ông kêu lên:
-Gì, cậu định về Bình Dương bây giờ?
-Dạ vâng.  Đây với Bình Dương chỉ có hơn 30 cây số, giờ này đường vắng chắc khoảng nửa giờ là cháu về đến nhà.  Ở Hoa Kỳ, đôi khi cháu lái xe giữa đêm cả trăm cây số.
Ông khoát tay:
-Cậu Sỹ ơi, đây không phải là Hoa Kỳ.  Giờ này mà cậu lái Honda trên quốc lộ 13 thì nguy hiểm lắm.
Tôi thắc mắc:
-Dạ bác nói sao, nguy hiểm như thế nào?
Ông chặt lưỡi:
-Cậu không biết chứ dạo này bọn côn đồ, du đãng lộng hành lắm.  Chúng cướp xe, đánh người trên quốc lộ như cơm bữa.  Hay là cậu ở lại đây đêm nay, mai hẵn về?
Tôi ngần ngừ:
-Dạ thưa bác, cháu thấy hơi bất tiện.
-Có gì mà bất tiện.  Nhà tôi còn dư một phòng trống.  Cậu cứ nghỉ tạm không sao cả.
Bích Vân xen vào:
-Ba em nói đúng.  Anh không nên về Bình Dương giờ này rất nguy hiểm.  Ở lại đây đêm nay nhé anh.
Tôi vẫn cố thoái thác:
-Anh không muốn làm phiền bác với em nhiều quá.
Nhưng Bích Vân đã nắm tay tôi:
-Ba đã nói vậy rồi, anh không được từ chối.  Đi, đi theo em.
Bích Vân kéo tôi đi về hướng cầu thang.  Không thể chối từ, tôi đành lẽo đẽo đi theo nàng như một đứa trẻ.
Bích Vân đưa tôi lên gác, mở cửa một căn phòng trống, bật đèn và nói:
-Phòng này ngày xưa của anh Việt.  Anh nghỉ tạm đây.  Phòng của em đằng kia, bên cạnh phòng ba.  Để em đi lấy khăn và quần  áo ngủ cho anh.
Nàng quay lưng và vài phút sau trở lại với một cái khăn tắm và một bộ pajamas.
-Bộ pajamas này của anh Hiền.  Anh không ngại chứ?
-Không anh không ngại, cám ơn em.
Tôi đưa tay nhận khăn và quần  áo ngủ.
Bích Vân chỉ vào căn phòng đối diện:
-Đó là phòng tắm.  Nhà này xây từ thời Pháp, chắc không tiện nghi bằng bên Mỹ, anh chịu khó vậy.
-Đừng lo, ngày xưa anh ở trong quân trường còn thiếu thốn gấp bội.  Thôi em đi ngủ đi kẻo trễ.  Anh tự lo cho mình được rồi.  Chúc em ngủ ngon.
-Chúc anh ngủ ngon.
Bích Vân tiến đến hôn nhẹ lên trán tôi rồi quay gót.
Thay quần áo xong, tôi tắt đèn rồi lên giường nằm.   Đầu óc tôi quay cuồng với trăm ngàn ý nghĩ.  Tôi nghĩ đến Dung và đứa con gái trong tuổi mới lớn.  Tôi nghĩ đến Ngọc Anh và những kỷ niệm xa xưa.  Và lẽ dĩ nhiên, tôi nghĩ đến Bích Vân và những giây phút tuyệt vời trong buổi tối hôm nay.  
Những gì đã xảy ra, đối với tôi,  giống như trong tiểu thuyết.
Nằm thao thức gần tiếng đồng hồ mà tôi vẫn chưa ngủ được.  Tôi mở mắt thao láo nhìn trần nhà, rồi xoay mình nhìn ra cánh cửa đóng.  Tất cả im lặng, tĩnh mịch, ngoại trừ tiếng tích tóc của cái đồng hồ nhỏ trên bàn cùng tiếng xe ngoài đường thỉnh thoảng vụt qua.
Bên kia cánh cửa, dọc theo cuối hành lang là phòng của Bích Vân.  Tôi tự hỏi bây giờ nàng đang làm gì?  Nàng đã ngủ chưa hay cũng đang trăn trở, thao thức như tôi?
Bỗng dưng tôi ước cánh cửa kia nhẹ mở và Bích Vân đứng đó nhìn tôi mỉm cười.
Bỗng dưng tôi ước được ôm gọn thân thể ngọc ngà của nàng trong vòng tay, mơn trớn lên những khoảng da thịt nõn nà, mát mịn.
Tôi lắc đầu xua đuổi một ý tường điên rồ vụt thoáng qua: thay vì nằm đó ước cánh cửa kia nhẹ mở, tại sao tôi không đứng lên để đi về cuối cái hành lang?
Có thể nàng cũng đang có cùng suy nghĩ như tôi? 
Có thể nàng cũng đang ước cánh cửa phòng nàng nhẹ mở và tôi xuất hiện như một hoàng tử trong truyện cổ tích xưa.
Thật dễ dàng.
Chỉ cần tôi ngồi dậy. 
Chỉ cần tôi bước xuống giường.
Người con gái xinh đẹp đó chỉ cách tôi chưa đầy hai mươi bước chân. 
Nhưng tôi đã không dậy. 
Một cái gì đó trong cơ thể tôi đã ghì chặt tôi, không cho tôi thực hiện ý nghĩ bất chánh đó. 
Tôi nằm đó mắt vẫn nhìn cánh cửa.
Tất cả  hoàn toàn yên lặng ngoại trừ  tiếng đồng hồ tích tóc vẫn vang đều trong đêm vắng .
...

Tôi giật mình tỉnh giấc khi có tiếng gõ nhẹ trên cửa và giọng nói của Bích Vân thật êm:
-Anh Sỹ dậy chưa?
Tôi mở mắt, căn phòng bừng sáng.
Qua bức màn mỏng che cái cửa sổ, tôi có thể thấy ngoài đường nắng đã chói chan. Tôi liếc nhìn chiếc đồng hồ trên bàn, hơn 8 giờ.
Sáng rồi, tôi nghĩ thầm.
Tôi đã vượt qua được cơn cám dỗ.  Tôi đã thắng được chính tôi.
Một nỗi vui mừng pha lẫn chút tiếc nuối chợt xâm chiếm tâm hồn tôi.
Tôi lên tiếng:
-Anh dậy rồi em.
Bích Vân mở cửa, thò đầu vào hỏi:
-Anh ngủ ngon không?
-Cám ơn em, anh ngủ như chết. Hai đêm rồi anh bị mất ngủ vì cà phê và muỗi cắn. Vì vậy, đêm qua anh ngủ thẳng cẳng, không biết trời trăng gì cả.
-Tốt, em chỉ sợ anh lạ nhà, lạ giường không ngủ không được.
-Bố em dậy chưa?
-Ba em dậy từ năm giờ. Ông cụ dậy sớm lắm, pha trà uống và đọc báo. Anh dậy tắm rửa rồi xuống ăn sáng.
-OK, em cho anh mười lăm phút.
Tôi vào phòng tắm mở nước đứng dưới vòi sen, tâm hồn thật thanh thản.
Tôi buột miệng hát nho nhỏ một bài tình ca. Những giòng nước mát lạnh vẫn xối xả trên thân thể tôi mang lại cho tôi cảm giác thật dễ chịu.
Ăn sáng xong, tôi chào bác Tuệ và giã từ Bích Vân ra về. Bích Vân tiễn tôi ra tận cửa. Tôi cầm tay Bích Vân, nói:
-Anh cám ơn em đã nhận lời làm hướng dẫn viên cho anh tối hôm qua. Anh rất sung sướng được quen em. Anh sẽ không quên những kỷ niệm này.
Bích Vân nhìn tôi với đôi mắt hơi buồn:
-Em cũng cám ơn anh đã đem đến cho em những phút giây thật hạnh phúc. Anh về bình yên. Trước khi về Mỹ nhớ ghé em nhé.
-Đừng lo, anh hứa sẽ đến thăm em ít nhất một lần nữa trước khi anh lên đường về Mỹ.
Tôi liếc nhìn chung quanh thật nhanh, hôn nhẹ lên trán Bích Vân rồi lên xe phóng về hướng cầu Bình Triệu.
Ngoài đường nắng đã lên cao, báo hiệu cho tôi biết ngày hôm nay trời sẽ rất nóng.
….


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Lưu ý: Chỉ thành viên của blog này mới được đăng nhận xét.